(Giải trí) - Khi Thức và Tâm còn đang mải mê phượt, hai bên gia đình đã gặp nhau và quyết định ngày cưới cho đôi trẻ. Kết hôn xong, hai vợ chồng sang Lào hưởng tuần trăng mật bằng xe máy.

< Không nên duyên nhờ phượt nhưng những chuyến đi đã gắn kết tình yêu của hai người lại gần nhau hơn.

Đôi vợ chồng Phạm Thành Thức (29 tuổi) và Ngô Lê Tâm (26 tuổi) chuẩn bị đón con gái đầu lòng. "Bằng giờ này năm trước, bọn mình còn đang đi trăng mật xuyên Lào bằng xe máy, thế mà giờ mình ôm bụng bầu 7 tháng chuẩn bị sinh rồi", Tâm cười cho hay.

< Từ khi còn là cô gái 17 ruổi, Ngô Lê Tâm đã bắt đầu xách balo lên và đi.

Khi còn là cô gái 17 tuổi bé con, đen nhẻm, Tâm bắt đầu đi du lịch bụi với  những chuyến leo Fansipan và chinh phục mọi miền tổ quốc. Năm 2008, cô và chồng quen nhau khi anh vào công ty cô làm việc. Vốn ngang bướng nên dù Thức hơn 3 tuổi, cô vẫn không chịu gọi là anh mà xưng ngang mày, tao.

Chỉ vài tháng sau, cô nhận được lời tỏ tình "Tao yêu mày" từ chàng kiến trúc sư trẻ tuổi. Tâm giật mình, bảo lúc đầu không định nhận lời vì từ Hà Nội về Bắc Ninh "xa quá, những 35 km liền", nhưng sau hai người yêu nhau.

< Tâm hy vọng, trong cuộc hành trình khám phá những vùng đất mới về sau, ngoài hai vợ chồng sẽ có thêm con gái nhỏ.

Nhớ lại thời gian ấy, anh Thức chỉ cười bảo bị ấn tượng với cô gái bướng bỉnh, nói nhiều và mê những chuyến đi. "Tâm xưng ngang, mình cũng không có gì khó chịu. Mình có nhiều bạn ít tuổi và vẫn xưng hô mày tao. Chuyện xưng hô không quan trọng bằng việc người ta đối xử với nhau thế nào", người chồng chia sẻ.

Sau khi yêu nhau, Tâm kéo Thức trở thành bạn đồng hành trong những chuyến đi xa gần của cô. Từ Đồng Cao đến Sapa, rồi Hà Giang, Yên Bái, nơi đâu cũng in dấu chân hai người. Trước đó Thức chỉ dành đam mê cho công việc, giờ anh cũng thích đi du lịch bụi bằng xe máy. Anh học được ở người yêu cách gấp quần áo và nhét vào túi rất gọn gàng khi phải đi xa.

< Cuối năm 2012, họ trở thành vợ chồng. Khi hai bên gia đình tổ chức gặp mặt, đôi trẻ vẫn đang đi du lịch khắp các nơi như Quảng Bình, Sapa.

Giữa năm 2012, đôi trẻ vừa kết thúc chuyến đi Sapa về Hà Nội thì mẹ Tâm bảo cô chuẩn bị váy cưới lấy chồng. Cô ngạc nhiên: "Ơ, sao lại có chuyện lấy chồng?", rồi gọi ngay cho người yêu. Anh cũng bất ngờ, hỏi bố mẹ thì nhận được câu trả lời là ngày cưới hai bên đã định, cứ thế mà tiến hành.

"Chuyện cưới xin cũng rất buồn cười. Thì ra trước đó một tháng, khi bọn mình đang dắt nhau đi chơi Quảng Bình thì bố mẹ anh từ Bắc Ninh ra Hà Nội thăm nhà và bàn luôn chuyện cưới xin cho con cái. Các cụ nhà mình thì khỏi nói, mừng vì 'tống cổ' được con đi", Tâm hài hước kể lại.

Đám cưới của đôi uyên ương diễn ra tháng 9/2012 ở Bắc Ninh và cuối tháng 12 ở Hà Nội. Vợ chồng trẻ dự định đi trăng mật ở Côn Đảo, Phú Quốc. Cuối cùng, được chồng rủ đi Lào, Tâm gật đầu đồng ý ngay. Điểm đến của họ là cố đô Luang Prabang xinh đẹp.

< Bộ ảnh cưới được thực hiện nhờ sự giúp sức từ những người bạn đam mê phượt. Tâm cho biết, để chụp xong bộ ảnh cưới, vợ chồng cô phải mất bốn ngày. "Chụp được một lúc là mình mệt, chán quá lại rủ cả hội đi ăn, không chụp ảnh cưới nữa", cô vợ trẻ lý giải.

"Bọn mình lên kế hoạch trước Tết, định đi ôtô nhưng chồng bảo đi xe máy. Ăn Tết xong, hai vợ chồng đi luôn. Bố mẹ quá quen với việc chúng mình có những chuyến lang thang xa nên cũng không ý kiến gì", Tâm cho hay.

< Kết hôn xong, đôi vợ chồng quyết định 'xách nhau lên và đi' hưởng tuần trăng mật bên Lào, điểm đến chính là cố đô Luang Prabang xinh đẹp. Chuyến đi 6 ngày bằng xe máy, họ bắt đầu từ Hà Nội lên cửa khẩu Tây Trang (Điện Biên), qua Lào rồi về Việt Nam qua cửa khẩu Nậm Cắn (Nghệ An).

Lúc đầu, vợ chồng Tâm định đi đường cửa khẩu Lóng Sập (Sơn La), nhưng nghe nói đường đi nguy hiểm nên đổi ý. Họ qua cửa khẩu Tây Trang (Điện Biên), sang Luang Prabang, đi Xiêng Khoảng rồi qua cửa khẩu Nậm Cắn (Nghệ An) và về Hà Nội. Tổng hành trình dài gần 2.000 km.

< Lào xinh đẹp, bình yên, mến khách, người dân hiền lành là cảm nhận chung của cả hai sau chuyến trăng mật.

Tâm kể, chuyến đi ngẫu hứng nhưng cũng là tuần trăng mật bão táp. Dù đi du lịch bụi nhiều chuyến trong nước nhưng cả hai không tránh khỏi những bỡ ngỡ khi lần đầu sang Lào. Trước đó rộ lên tin đồn không cho xe máy qua cửa khẩu nên vợ chồng Tâm khá lo lắng. Họ không chuẩn bị nhiều đồ mang theo, dự định nếu không thể sang Lào thì sẽ đi một vòng quanh các tỉnh Tây Bắc.

Làm thủ tục qua cửa khẩu Tây Trang an toàn và nhanh chóng, những con đường Lào ngoằn ngoèo nhưng thoáng rộng hiện ra trước tay lái của đôi trẻ. Họ đi đúng mùa hoa đào đậu nở, những chùm hoa tím đẹp khiến Tâm vô cùng thích thú.

Trước khi đi, cả hai tìm hiểu trước và được biết bên Lào có rất ít cây xăng nhưng không ngờ lại ít đến thế. Trên đường, xe bị hết xăng ở nơi dân cư thưa thớt, vợ chồng Tâm phải xin mua lại xăng dự trữ ven đường với giá khá "chát". Rút kinh nghiệm, cô bảo lần sau quay trở lại Lào bằng xe máy sẽ nhớ mang theo xăng dự trữ vì giá xăng bên này đắt gấp rưỡi Việt Nam.

< Cung đường phủ đầy hoa đào đậu tím ngắt, nên thơ hiện lên dưới ống kính những tâm hồn ưa xê dịch.

"Khó khăn nhất trong suốt hành trình là cả hai không biết tiếng Lào, trong khi người bản địa hầu như không thạo tiếng Anh. Khi muốn mua gì đó hoặc đổ xăng, bọn mình phải diễn tả bằng những cử chỉ, điệu bộ rất buồn cười", Tâm cho hay.

Khi vợ chồng Tâm thuê nhà nghỉ ở một thị trấn nhỏ, họ không thể nói được từ "nước nóng" cho bà chủ nhà hiểu. Vậy là chồng cô nhanh trí lấy hộp sữa Milo mang theo và chỉ vào công thức pha chế, có hình bát nước nóng bốc lên. Khi đó, bà chủ nhà cười và nhiệt tình chỉ dẫn cho khách nghỉ ngơi. Tối đó, cả hai được ăn món xôi gà ngon nhất từ trước đến giờ mà tính ra tiền Việt chỉ 40.000 đồng.

< Đôi bạn trẻ đi thăm cánh đồng Chum ở Xiêng Khoảng. Tại đây, hai vợ chồng gặp đoàn cựu binh người Lào về thăm chiến trường xưa. Biết Tâm và Thức đi du lịch, những cựu binh vui vẻ nhắc lại địa danh ở Việt Nam mà họ từng tham gia chiến đấu.

Khi chuẩn bị đi vào cửa ngõ Luang Prabang, đôi vợ chồng người Việt bị cảnh sát giao thông Lào tuýt còi yêu cầu kiểm tra giấy giờ. Cả hai chuẩn bị tinh thần nói tiếng Anh, nhưng lại bất ngờ khi nghe cảnh sát hỏi giấy tờ xe rất sõi bằng tiếng Việt. Biết đôi trẻ đi hưởng tuần trăng mật bằng xe máy, họ ồ lên thích thú, chỉ dẫn đường nhiệt tình và còn chúc gặp nhiều may mắn.

< Phút nghỉ ngơi bên đường của Tâm trên hành trình trăng mật.

Qua trạm giao thông, cố đô xinh đẹp đã hiện ra. Trong cảm nhận của Tâm, đường phố ở đây không khác nhiều so với phố cổ Hội An, nhưng yên bình và có nhiều chùa chiền hơn. Hầu như nhà nào cũng trồng những giàn hoa giấy bên hiên rất đẹp, hoa phủ dọc lối nhỏ yên bình. Những ngày ở đây, hai vợ chồng thường dậy sớm để xem nhà sư đi khất thực.

Nước Lào để lại ấn tượng đẹp cho đôi vợ chồng trẻ qua cách người dân tham gia giao thông. "Người Lào hầu như không bao giờ bóp còi xe khi đi trên đường. Bọn mình đi đến ngã tư, đường rất tắc nhưng không nghe thấy tiếng còi, cũng không ai lấn làn, đi lên vỉa hè. Nếu nghe tiếng còi xe, quay lại đích thị là người Việt mình sống bên đó", Tâm kể.

< Tận hưởng cảm giác thư thái trong quán cà phê dưới tán hoa giấy ở Luang Prabang.

Kết thúc kỳ trăng mật, vợ chồng Tâm đi từ Xiêng Khoảng về cửa khẩu Nậm Cắn (Nghệ An). Dọc đường, họ còn ghé một số tỉnh chơi rồi mới về Hà Nội, kết thúc tuần trăng mật gần 2.000 km, tiêu hết hơn 8 triệu đồng. Luang Prabang rất đẹp nên Tâm bảo vẫn muốn quay lại đó một lần nữa. Sau chuyến đi, hai vợ chồng còn đi Hà Giang, Đà Nẵng và một số nơi trước khi Tâm mang bầu.

"Mình đang mang bầu nên phải tạm gác lại những chuyến đi. Khi nào con gái cứng cáp, bọn mình sẽ suy nghĩ về việc cho con đi du lịch bụi cùng cha mẹ. Hy vọng sau này, trong những cuộc hành trình của cả hai vợ chồng sẽ có thêm thành viên nhí ngồi giữa xe", Tâm cho hay.

Theo Hoàng Phương (VnExpress)
Du lịch, GO!

Tuần trăng mật xuyên Lào

(Giải trí) - Khi Thức và Tâm còn đang mải mê phượt, hai bên gia đình đã gặp nhau và quyết định ngày cưới cho đôi trẻ. Kết hôn xong, hai vợ chồng sang Lào hưởng tuần trăng mật bằng xe máy.

< Không nên duyên nhờ phượt nhưng những chuyến đi đã gắn kết tình yêu của hai người lại gần nhau hơn.

Đôi vợ chồng Phạm Thành Thức (29 tuổi) và Ngô Lê Tâm (26 tuổi) chuẩn bị đón con gái đầu lòng. "Bằng giờ này năm trước, bọn mình còn đang đi trăng mật xuyên Lào bằng xe máy, thế mà giờ mình ôm bụng bầu 7 tháng chuẩn bị sinh rồi", Tâm cười cho hay.

< Từ khi còn là cô gái 17 ruổi, Ngô Lê Tâm đã bắt đầu xách balo lên và đi.

Khi còn là cô gái 17 tuổi bé con, đen nhẻm, Tâm bắt đầu đi du lịch bụi với  những chuyến leo Fansipan và chinh phục mọi miền tổ quốc. Năm 2008, cô và chồng quen nhau khi anh vào công ty cô làm việc. Vốn ngang bướng nên dù Thức hơn 3 tuổi, cô vẫn không chịu gọi là anh mà xưng ngang mày, tao.

Chỉ vài tháng sau, cô nhận được lời tỏ tình "Tao yêu mày" từ chàng kiến trúc sư trẻ tuổi. Tâm giật mình, bảo lúc đầu không định nhận lời vì từ Hà Nội về Bắc Ninh "xa quá, những 35 km liền", nhưng sau hai người yêu nhau.

< Tâm hy vọng, trong cuộc hành trình khám phá những vùng đất mới về sau, ngoài hai vợ chồng sẽ có thêm con gái nhỏ.

Nhớ lại thời gian ấy, anh Thức chỉ cười bảo bị ấn tượng với cô gái bướng bỉnh, nói nhiều và mê những chuyến đi. "Tâm xưng ngang, mình cũng không có gì khó chịu. Mình có nhiều bạn ít tuổi và vẫn xưng hô mày tao. Chuyện xưng hô không quan trọng bằng việc người ta đối xử với nhau thế nào", người chồng chia sẻ.

Sau khi yêu nhau, Tâm kéo Thức trở thành bạn đồng hành trong những chuyến đi xa gần của cô. Từ Đồng Cao đến Sapa, rồi Hà Giang, Yên Bái, nơi đâu cũng in dấu chân hai người. Trước đó Thức chỉ dành đam mê cho công việc, giờ anh cũng thích đi du lịch bụi bằng xe máy. Anh học được ở người yêu cách gấp quần áo và nhét vào túi rất gọn gàng khi phải đi xa.

< Cuối năm 2012, họ trở thành vợ chồng. Khi hai bên gia đình tổ chức gặp mặt, đôi trẻ vẫn đang đi du lịch khắp các nơi như Quảng Bình, Sapa.

Giữa năm 2012, đôi trẻ vừa kết thúc chuyến đi Sapa về Hà Nội thì mẹ Tâm bảo cô chuẩn bị váy cưới lấy chồng. Cô ngạc nhiên: "Ơ, sao lại có chuyện lấy chồng?", rồi gọi ngay cho người yêu. Anh cũng bất ngờ, hỏi bố mẹ thì nhận được câu trả lời là ngày cưới hai bên đã định, cứ thế mà tiến hành.

"Chuyện cưới xin cũng rất buồn cười. Thì ra trước đó một tháng, khi bọn mình đang dắt nhau đi chơi Quảng Bình thì bố mẹ anh từ Bắc Ninh ra Hà Nội thăm nhà và bàn luôn chuyện cưới xin cho con cái. Các cụ nhà mình thì khỏi nói, mừng vì 'tống cổ' được con đi", Tâm hài hước kể lại.

Đám cưới của đôi uyên ương diễn ra tháng 9/2012 ở Bắc Ninh và cuối tháng 12 ở Hà Nội. Vợ chồng trẻ dự định đi trăng mật ở Côn Đảo, Phú Quốc. Cuối cùng, được chồng rủ đi Lào, Tâm gật đầu đồng ý ngay. Điểm đến của họ là cố đô Luang Prabang xinh đẹp.

< Bộ ảnh cưới được thực hiện nhờ sự giúp sức từ những người bạn đam mê phượt. Tâm cho biết, để chụp xong bộ ảnh cưới, vợ chồng cô phải mất bốn ngày. "Chụp được một lúc là mình mệt, chán quá lại rủ cả hội đi ăn, không chụp ảnh cưới nữa", cô vợ trẻ lý giải.

"Bọn mình lên kế hoạch trước Tết, định đi ôtô nhưng chồng bảo đi xe máy. Ăn Tết xong, hai vợ chồng đi luôn. Bố mẹ quá quen với việc chúng mình có những chuyến lang thang xa nên cũng không ý kiến gì", Tâm cho hay.

< Kết hôn xong, đôi vợ chồng quyết định 'xách nhau lên và đi' hưởng tuần trăng mật bên Lào, điểm đến chính là cố đô Luang Prabang xinh đẹp. Chuyến đi 6 ngày bằng xe máy, họ bắt đầu từ Hà Nội lên cửa khẩu Tây Trang (Điện Biên), qua Lào rồi về Việt Nam qua cửa khẩu Nậm Cắn (Nghệ An).

Lúc đầu, vợ chồng Tâm định đi đường cửa khẩu Lóng Sập (Sơn La), nhưng nghe nói đường đi nguy hiểm nên đổi ý. Họ qua cửa khẩu Tây Trang (Điện Biên), sang Luang Prabang, đi Xiêng Khoảng rồi qua cửa khẩu Nậm Cắn (Nghệ An) và về Hà Nội. Tổng hành trình dài gần 2.000 km.

< Lào xinh đẹp, bình yên, mến khách, người dân hiền lành là cảm nhận chung của cả hai sau chuyến trăng mật.

Tâm kể, chuyến đi ngẫu hứng nhưng cũng là tuần trăng mật bão táp. Dù đi du lịch bụi nhiều chuyến trong nước nhưng cả hai không tránh khỏi những bỡ ngỡ khi lần đầu sang Lào. Trước đó rộ lên tin đồn không cho xe máy qua cửa khẩu nên vợ chồng Tâm khá lo lắng. Họ không chuẩn bị nhiều đồ mang theo, dự định nếu không thể sang Lào thì sẽ đi một vòng quanh các tỉnh Tây Bắc.

Làm thủ tục qua cửa khẩu Tây Trang an toàn và nhanh chóng, những con đường Lào ngoằn ngoèo nhưng thoáng rộng hiện ra trước tay lái của đôi trẻ. Họ đi đúng mùa hoa đào đậu nở, những chùm hoa tím đẹp khiến Tâm vô cùng thích thú.

Trước khi đi, cả hai tìm hiểu trước và được biết bên Lào có rất ít cây xăng nhưng không ngờ lại ít đến thế. Trên đường, xe bị hết xăng ở nơi dân cư thưa thớt, vợ chồng Tâm phải xin mua lại xăng dự trữ ven đường với giá khá "chát". Rút kinh nghiệm, cô bảo lần sau quay trở lại Lào bằng xe máy sẽ nhớ mang theo xăng dự trữ vì giá xăng bên này đắt gấp rưỡi Việt Nam.

< Cung đường phủ đầy hoa đào đậu tím ngắt, nên thơ hiện lên dưới ống kính những tâm hồn ưa xê dịch.

"Khó khăn nhất trong suốt hành trình là cả hai không biết tiếng Lào, trong khi người bản địa hầu như không thạo tiếng Anh. Khi muốn mua gì đó hoặc đổ xăng, bọn mình phải diễn tả bằng những cử chỉ, điệu bộ rất buồn cười", Tâm cho hay.

Khi vợ chồng Tâm thuê nhà nghỉ ở một thị trấn nhỏ, họ không thể nói được từ "nước nóng" cho bà chủ nhà hiểu. Vậy là chồng cô nhanh trí lấy hộp sữa Milo mang theo và chỉ vào công thức pha chế, có hình bát nước nóng bốc lên. Khi đó, bà chủ nhà cười và nhiệt tình chỉ dẫn cho khách nghỉ ngơi. Tối đó, cả hai được ăn món xôi gà ngon nhất từ trước đến giờ mà tính ra tiền Việt chỉ 40.000 đồng.

< Đôi bạn trẻ đi thăm cánh đồng Chum ở Xiêng Khoảng. Tại đây, hai vợ chồng gặp đoàn cựu binh người Lào về thăm chiến trường xưa. Biết Tâm và Thức đi du lịch, những cựu binh vui vẻ nhắc lại địa danh ở Việt Nam mà họ từng tham gia chiến đấu.

Khi chuẩn bị đi vào cửa ngõ Luang Prabang, đôi vợ chồng người Việt bị cảnh sát giao thông Lào tuýt còi yêu cầu kiểm tra giấy giờ. Cả hai chuẩn bị tinh thần nói tiếng Anh, nhưng lại bất ngờ khi nghe cảnh sát hỏi giấy tờ xe rất sõi bằng tiếng Việt. Biết đôi trẻ đi hưởng tuần trăng mật bằng xe máy, họ ồ lên thích thú, chỉ dẫn đường nhiệt tình và còn chúc gặp nhiều may mắn.

< Phút nghỉ ngơi bên đường của Tâm trên hành trình trăng mật.

Qua trạm giao thông, cố đô xinh đẹp đã hiện ra. Trong cảm nhận của Tâm, đường phố ở đây không khác nhiều so với phố cổ Hội An, nhưng yên bình và có nhiều chùa chiền hơn. Hầu như nhà nào cũng trồng những giàn hoa giấy bên hiên rất đẹp, hoa phủ dọc lối nhỏ yên bình. Những ngày ở đây, hai vợ chồng thường dậy sớm để xem nhà sư đi khất thực.

Nước Lào để lại ấn tượng đẹp cho đôi vợ chồng trẻ qua cách người dân tham gia giao thông. "Người Lào hầu như không bao giờ bóp còi xe khi đi trên đường. Bọn mình đi đến ngã tư, đường rất tắc nhưng không nghe thấy tiếng còi, cũng không ai lấn làn, đi lên vỉa hè. Nếu nghe tiếng còi xe, quay lại đích thị là người Việt mình sống bên đó", Tâm kể.

< Tận hưởng cảm giác thư thái trong quán cà phê dưới tán hoa giấy ở Luang Prabang.

Kết thúc kỳ trăng mật, vợ chồng Tâm đi từ Xiêng Khoảng về cửa khẩu Nậm Cắn (Nghệ An). Dọc đường, họ còn ghé một số tỉnh chơi rồi mới về Hà Nội, kết thúc tuần trăng mật gần 2.000 km, tiêu hết hơn 8 triệu đồng. Luang Prabang rất đẹp nên Tâm bảo vẫn muốn quay lại đó một lần nữa. Sau chuyến đi, hai vợ chồng còn đi Hà Giang, Đà Nẵng và một số nơi trước khi Tâm mang bầu.

"Mình đang mang bầu nên phải tạm gác lại những chuyến đi. Khi nào con gái cứng cáp, bọn mình sẽ suy nghĩ về việc cho con đi du lịch bụi cùng cha mẹ. Hy vọng sau này, trong những cuộc hành trình của cả hai vợ chồng sẽ có thêm thành viên nhí ngồi giữa xe", Tâm cho hay.

Theo Hoàng Phương (VnExpress)
Du lịch, GO!
Đọc thêm..
(QNO) - Ngó qua ngó lại, mấy ngày Tết trôi nhanh cái ù! Thịt thà bánh trái hoài rồi cũng ngán, sau Tết đi chợ các bà nội trợ ai nấy đều cũng tranh thủ lội hàng cá trước tiên, hóng mắt chờ những gánh cá bãi ngang đặt xuống để mua ít cá tươi đổi bữa cho chồng con. Chiếm phần nhiều trong mẻ cá biển đầu năm tươi rợi thường là những con cá hố với lớp phấn ánh bạc sáng trưng, mới nhìn đã thích mắt.

Bắt đầu có lác đác từ đầu tháng Chạp, nhưng qua Tết là thời điểm cá hố bắt đầu được mùa và to mập, béo thơm nhất. Con cá hố tươi biết 'chiêu" hấp dẫn các bà, các cô bởi cái vẻ ngoài rất đỗi "kiêu sa": mình dài thượt, lớp phấn sáng rỡ, loại cá hố vàng phổ biến của vùng bãi ngang Bình Minh, Tam Thanh còn hấp dẫn thêm ở lớp da hơi ửng vàng, nhìn "sướng" mắt vô cùng.

Biển đầu năm, ngư dân ra khơi đánh bắt còn thưa thớt nên mua được cá tươi, dù là cá hố dải bề ngang chỉ độ hai ngón tay hay cá hố lớn, các bà nội trợ vẫn khéo léo chế biến ra đủ món ngon. Cá tươi kho nấu kiểu gì cũng đạt. Ai chê con cá hố nhỏ mình bé xíu nhiều xương chỉ tổ gây hóc xương thì hãy thử qua nồi cá hố kho rim đi? Từng khúc cá nhỏ xíu được rim thiệt kĩ thấm thía gia vị, khô cong thơm nức, xương cũng mềm mụp còn phần thịt thì khỏi nói, mặn mặn ngọt ngọt đưa cơm thôi rồi.

Chỉ cần nghe mùi cá hố kho rim trong bếp, đám trẻ chạy ù xuống bếp dặn mẹ nấu thêm cơm. Buổi chiều ngủ dậy muộn hoặc đi đâu về, bới tô cơm nguội thêm vài miếng cá rim khô là ngon ngất trời mây. Cá hố to chừng bốn ngón tay trở lên thì càng ngon lành hơn nữa. Không cần cầu kì gì nhiều, chỉ cần kho lạt lạt với ít gia vị, dẻ miếng cá tươi rợi ngọt mềm và với cơm nóng, thêm đũa rau sống chấm nước cá kho thì thịt thà, giò chả gì cũng bị gạt qua bên hết.

Tuyệt nhất là khi mua được cá to, trong nhà lại sẵn hũ dưa cải muối chua vừa vàng tới. Hai thứ nguyên liệu không lấy gì làm cầu kì, nhưng phải "có duyên" lắm mới "hẹn gặp" được. Bởi mùa tháng Giêng phải hôm trời nắng thật to, biển thật ấm mới mong ra chợ gặp con cá hố lớn. Mà phải là con cá hố vàng chưa trầy chút phấn nào, mắt trong veo còn phần bụng thì dày lên béo mẫm mới "đạt".

Để tự tin "phối" với con cá hố cất công lắm mới mua được phải là hũ dưa cải nhà tự muối lấy, đã được rửa sạch sẽ trước khi muối, hong 1, 2 nắng cho vừa héo đem dằn nước muối lạt lạt có pha chút đường phèn cho nhanh chua và có vị ngọt thanh.

Dưa muối xổi kiểu này thường chỉ dùng trong 5-10 ngày, nên "đón" mùa cá hố tháng Giêng, những ngày cuối năm cũ dù bận tối mắt nhưng nhiều bà nội trợ vẫn cố gắng muối cho được hũ dưa là vậy. Cá làm sạch cắt khúc được ướp với gia vị để chừng nửa tiếng cho cứng mình, trút vào nồi nước đang sôi bùng rồi canh lửa liu riu chừng 10 phút cho cá chín, thêm tô dưa cải cùng ít nước muối dưa vào nồi nấu thêm chút xíu nữa là được, sao cho cái chua của dưa cải thấm với vị béo của cá tươi mà cá vẫn không nát, dưa vẫn giữ được độ giòn đặc trưng. Ngày đương xuân, xì xụp chén bún với nồi cá hố um dưa nóng hổi, cơn ngán đồ ăn ngày Tết như bị thổi bay, bữa cơm gia đình càng rôm rả và ấm áp hơn.

Gặp năm trời đẹp, cá hố rộ nhiều, những người phụ nữ miền biển khéo léo cất dành cho ngày biển động món cá hố khô. Con cá được xẻ dọc thân, ướp cái nắng ấm vừa độ đầu năm cho thật chắc mình rồi cất vào nơi kín gió. Những ngày biển động, có chục cá hố khô trong nhà là đám trẻ con coi như có "đại tiệc". Được mẹ đưa cho một, hai con là đứa nào đứa nấy mừng hí hửng, nhanh chân chạy xuống bếp cời than nướng liền liền, vừa hít hà miếng cá nướng thơm lựng vừa rỉ rả nhai, đến khi hết vẫn còn đưa tay lên mũi ngửi đầy thích thú.

Chiều được nướng cá ăn chơi nghĩa là buổi tối trông mâm cơm chắn chắn có món cá hố khô sốt với cà chua, sớ cá chắc nịch đậm đà quyện trong nước sốt mặn mặn, ngọt ngọt khiến bữa cơm ngày đông trở nên ngon lành và đáng nhớ không thể tả. Để rồi những ngày đầu năm, chuẩn bị rời quê đi học, đi làm nơi xa những đứa con xứ Quảng mắt cứ chùng chình trông vào giỏ khi mẹ từ chợ về có bóng dáng con cá hố không.

Theo Như Diệu (báo Quảng Nam)
Du lịch, GO!

Cá hố tháng giêng

(QNO) - Ngó qua ngó lại, mấy ngày Tết trôi nhanh cái ù! Thịt thà bánh trái hoài rồi cũng ngán, sau Tết đi chợ các bà nội trợ ai nấy đều cũng tranh thủ lội hàng cá trước tiên, hóng mắt chờ những gánh cá bãi ngang đặt xuống để mua ít cá tươi đổi bữa cho chồng con. Chiếm phần nhiều trong mẻ cá biển đầu năm tươi rợi thường là những con cá hố với lớp phấn ánh bạc sáng trưng, mới nhìn đã thích mắt.

Bắt đầu có lác đác từ đầu tháng Chạp, nhưng qua Tết là thời điểm cá hố bắt đầu được mùa và to mập, béo thơm nhất. Con cá hố tươi biết 'chiêu" hấp dẫn các bà, các cô bởi cái vẻ ngoài rất đỗi "kiêu sa": mình dài thượt, lớp phấn sáng rỡ, loại cá hố vàng phổ biến của vùng bãi ngang Bình Minh, Tam Thanh còn hấp dẫn thêm ở lớp da hơi ửng vàng, nhìn "sướng" mắt vô cùng.

Biển đầu năm, ngư dân ra khơi đánh bắt còn thưa thớt nên mua được cá tươi, dù là cá hố dải bề ngang chỉ độ hai ngón tay hay cá hố lớn, các bà nội trợ vẫn khéo léo chế biến ra đủ món ngon. Cá tươi kho nấu kiểu gì cũng đạt. Ai chê con cá hố nhỏ mình bé xíu nhiều xương chỉ tổ gây hóc xương thì hãy thử qua nồi cá hố kho rim đi? Từng khúc cá nhỏ xíu được rim thiệt kĩ thấm thía gia vị, khô cong thơm nức, xương cũng mềm mụp còn phần thịt thì khỏi nói, mặn mặn ngọt ngọt đưa cơm thôi rồi.

Chỉ cần nghe mùi cá hố kho rim trong bếp, đám trẻ chạy ù xuống bếp dặn mẹ nấu thêm cơm. Buổi chiều ngủ dậy muộn hoặc đi đâu về, bới tô cơm nguội thêm vài miếng cá rim khô là ngon ngất trời mây. Cá hố to chừng bốn ngón tay trở lên thì càng ngon lành hơn nữa. Không cần cầu kì gì nhiều, chỉ cần kho lạt lạt với ít gia vị, dẻ miếng cá tươi rợi ngọt mềm và với cơm nóng, thêm đũa rau sống chấm nước cá kho thì thịt thà, giò chả gì cũng bị gạt qua bên hết.

Tuyệt nhất là khi mua được cá to, trong nhà lại sẵn hũ dưa cải muối chua vừa vàng tới. Hai thứ nguyên liệu không lấy gì làm cầu kì, nhưng phải "có duyên" lắm mới "hẹn gặp" được. Bởi mùa tháng Giêng phải hôm trời nắng thật to, biển thật ấm mới mong ra chợ gặp con cá hố lớn. Mà phải là con cá hố vàng chưa trầy chút phấn nào, mắt trong veo còn phần bụng thì dày lên béo mẫm mới "đạt".

Để tự tin "phối" với con cá hố cất công lắm mới mua được phải là hũ dưa cải nhà tự muối lấy, đã được rửa sạch sẽ trước khi muối, hong 1, 2 nắng cho vừa héo đem dằn nước muối lạt lạt có pha chút đường phèn cho nhanh chua và có vị ngọt thanh.

Dưa muối xổi kiểu này thường chỉ dùng trong 5-10 ngày, nên "đón" mùa cá hố tháng Giêng, những ngày cuối năm cũ dù bận tối mắt nhưng nhiều bà nội trợ vẫn cố gắng muối cho được hũ dưa là vậy. Cá làm sạch cắt khúc được ướp với gia vị để chừng nửa tiếng cho cứng mình, trút vào nồi nước đang sôi bùng rồi canh lửa liu riu chừng 10 phút cho cá chín, thêm tô dưa cải cùng ít nước muối dưa vào nồi nấu thêm chút xíu nữa là được, sao cho cái chua của dưa cải thấm với vị béo của cá tươi mà cá vẫn không nát, dưa vẫn giữ được độ giòn đặc trưng. Ngày đương xuân, xì xụp chén bún với nồi cá hố um dưa nóng hổi, cơn ngán đồ ăn ngày Tết như bị thổi bay, bữa cơm gia đình càng rôm rả và ấm áp hơn.

Gặp năm trời đẹp, cá hố rộ nhiều, những người phụ nữ miền biển khéo léo cất dành cho ngày biển động món cá hố khô. Con cá được xẻ dọc thân, ướp cái nắng ấm vừa độ đầu năm cho thật chắc mình rồi cất vào nơi kín gió. Những ngày biển động, có chục cá hố khô trong nhà là đám trẻ con coi như có "đại tiệc". Được mẹ đưa cho một, hai con là đứa nào đứa nấy mừng hí hửng, nhanh chân chạy xuống bếp cời than nướng liền liền, vừa hít hà miếng cá nướng thơm lựng vừa rỉ rả nhai, đến khi hết vẫn còn đưa tay lên mũi ngửi đầy thích thú.

Chiều được nướng cá ăn chơi nghĩa là buổi tối trông mâm cơm chắn chắn có món cá hố khô sốt với cà chua, sớ cá chắc nịch đậm đà quyện trong nước sốt mặn mặn, ngọt ngọt khiến bữa cơm ngày đông trở nên ngon lành và đáng nhớ không thể tả. Để rồi những ngày đầu năm, chuẩn bị rời quê đi học, đi làm nơi xa những đứa con xứ Quảng mắt cứ chùng chình trông vào giỏ khi mẹ từ chợ về có bóng dáng con cá hố không.

Theo Như Diệu (báo Quảng Nam)
Du lịch, GO!
Đọc thêm..
(ANTĐ) - Người ta đi lễ chùa cầu tài, cầu lộc, cầu đăng khoa, đỗ đạt, còn tôi chỉ quan niệm giản dị, đi chùa là để tìm chút thư thái trong tâm, tiếp sau là vãng cảnh để hòa mình với khí thiêng của trời đất buổi đầu xuân. Trong tiết trời xuân, khi mưa rắc bụi,  một lần ghé chân tới Tổ đình Trung Hậu hẳn sẽ mang lại cho những người đi lễ chùa thật nhiều xúc cảm.

Tổ đình Trung Hậu hay dân gian vẫn quen gọi là chùa Trung Hậu thuộc xã Tiền Phong, huyện Mê Linh cách trung tâm Hà Nội chừng 25km. Điểm nổi bật của ngôi chùa chưa hẳn là cổ kính này không chỉ nằm ở những bức phù điêu gỗ đặt trong gian thờ Tổ mà còn bởi cảnh sắc tuyệt tác trong khuôn viên chùa. Khắp nơi, đâu đâu cũng là cây cỏ, từ những giống lan “khó tính” cho tới những chậu hoa đá dễ trồng đều toát lên một vẻ đẹp thanh thoát làm mê đắm người đi lễ chùa.

Đặt chân tới tam quan, cánh cửa gỗ mộc mạc như gợi nhắc du khách về một miền ký ức xưa cũ nơi làng quê Bắc bộ. Tượng đức Phật trên vọng gác từ bi đón nhận khách thập phương về bái viễn. Rồi chỉ qua tam quan ấy thôi, cả một thế giới hoa cỏ bỗng đâu ùa về để lại sau cửa Phật những bụi trần nặng trĩu.

Con đường dẫn vào gian thờ chính không trải nhựa, cũng không lát gạch mà chỉ toàn là sỏi. Chú tiểu ở chùa khẽ giải thích rằng vì khách phương xa đi đường mệt nhọc về tới đây đi trên con đường này bàn chân sẽ được những viên đá cuội kia làm cho thư thái.

Dọc lối đi sư thầy trồng rất nhiều cây mai, cây mận bung nở những bông trắng muốt, xen lẫn những thứ cây dân dã trong vườn nhà như bưởi, cam, nhãn… trên những cành cây ấy rực lên sắc đỏ của những miếng lụa cầu phúc mà người đi lễ buộc lên. Giữa hồ sen rộng, lầu Quán Âm bằng gỗ được cất lên, ở đó đức Phật bà hiền từ soi rọi mọi nỗi khổ của thế nhân mà phổ độ chúng sinh.

Vào trong sân chùa, qua ang nước hoa súng nở tràn, là những luống hoa hồng, hoa tường vi nhuộm thắm một góc sân. Lễ Phật xong, du khách an nhàn thả bước về phía hậu viện nơi mở ra một cõi tiên nơi trần thế. Ở đó vườn hoa lan của sư thầy rủ nhau khoe sắc, có những loài lan quý hiếm thuộc dạng khó trồng cũng đang độ ra hoa. Còn có cả những cây cỏ giản dị vô ngần như cây bỏng, cây hoa đá cũng đầy sức mê hoặc. Khách lạc bước chốn bồng lai cơ hồ nhận thấy cỏ cây chốn linh thiêng này cũng hữu tình lắm, nhánh cây ngọn cỏ nào cũng đẹp cũng có linh hồn. Giữa chốn cỏ cây, giữa tiếng chuông chùa điểm khẽ, lòng kẻ lữ khách thấy nhẹ nhõm lắm thay để bỗng nhận ra từng bước chân nặng nỗi lo toan thường ngày giờ thật an lạc, quên cả thời gian, quyến luyến chẳng muốn về.

Hẳn sư thầy ở đây phải là người hiền từ, đôn hậu bởi đám cỏ cây mà ngày ngày người vun trồng tưới tắm như đã kể cho lữ khách nghe về người. Chẳng thế mà chùa Trung Hậu là nơi được chọn để tổ chức các khóa tu cho học sinh, sinh viên nhằm giúp các bạn hiểu hơn về cội nguồn, về hiếu, lễ.

Trong chuyến hoằng pháp tại Việt Nam của Đức Nhiếp Chính Vương Gyalwa Dokhampa, chùa cũng được ngài chọn làm nơi ngụ lại để chủ trì Pháp hội cầu nguyện Quốc thái dân an, đồng thời tổ chức nghi thức quán đỉnh cộng đồng với khoảng gần 1.000 Phật tử thập phương về dự.

Theo Tuấn Linh (An Ninh Thủ Đô)
Du lịch, GO!

Cõi Phật nơi trần thế

(ANTĐ) - Người ta đi lễ chùa cầu tài, cầu lộc, cầu đăng khoa, đỗ đạt, còn tôi chỉ quan niệm giản dị, đi chùa là để tìm chút thư thái trong tâm, tiếp sau là vãng cảnh để hòa mình với khí thiêng của trời đất buổi đầu xuân. Trong tiết trời xuân, khi mưa rắc bụi,  một lần ghé chân tới Tổ đình Trung Hậu hẳn sẽ mang lại cho những người đi lễ chùa thật nhiều xúc cảm.

Tổ đình Trung Hậu hay dân gian vẫn quen gọi là chùa Trung Hậu thuộc xã Tiền Phong, huyện Mê Linh cách trung tâm Hà Nội chừng 25km. Điểm nổi bật của ngôi chùa chưa hẳn là cổ kính này không chỉ nằm ở những bức phù điêu gỗ đặt trong gian thờ Tổ mà còn bởi cảnh sắc tuyệt tác trong khuôn viên chùa. Khắp nơi, đâu đâu cũng là cây cỏ, từ những giống lan “khó tính” cho tới những chậu hoa đá dễ trồng đều toát lên một vẻ đẹp thanh thoát làm mê đắm người đi lễ chùa.

Đặt chân tới tam quan, cánh cửa gỗ mộc mạc như gợi nhắc du khách về một miền ký ức xưa cũ nơi làng quê Bắc bộ. Tượng đức Phật trên vọng gác từ bi đón nhận khách thập phương về bái viễn. Rồi chỉ qua tam quan ấy thôi, cả một thế giới hoa cỏ bỗng đâu ùa về để lại sau cửa Phật những bụi trần nặng trĩu.

Con đường dẫn vào gian thờ chính không trải nhựa, cũng không lát gạch mà chỉ toàn là sỏi. Chú tiểu ở chùa khẽ giải thích rằng vì khách phương xa đi đường mệt nhọc về tới đây đi trên con đường này bàn chân sẽ được những viên đá cuội kia làm cho thư thái.

Dọc lối đi sư thầy trồng rất nhiều cây mai, cây mận bung nở những bông trắng muốt, xen lẫn những thứ cây dân dã trong vườn nhà như bưởi, cam, nhãn… trên những cành cây ấy rực lên sắc đỏ của những miếng lụa cầu phúc mà người đi lễ buộc lên. Giữa hồ sen rộng, lầu Quán Âm bằng gỗ được cất lên, ở đó đức Phật bà hiền từ soi rọi mọi nỗi khổ của thế nhân mà phổ độ chúng sinh.

Vào trong sân chùa, qua ang nước hoa súng nở tràn, là những luống hoa hồng, hoa tường vi nhuộm thắm một góc sân. Lễ Phật xong, du khách an nhàn thả bước về phía hậu viện nơi mở ra một cõi tiên nơi trần thế. Ở đó vườn hoa lan của sư thầy rủ nhau khoe sắc, có những loài lan quý hiếm thuộc dạng khó trồng cũng đang độ ra hoa. Còn có cả những cây cỏ giản dị vô ngần như cây bỏng, cây hoa đá cũng đầy sức mê hoặc. Khách lạc bước chốn bồng lai cơ hồ nhận thấy cỏ cây chốn linh thiêng này cũng hữu tình lắm, nhánh cây ngọn cỏ nào cũng đẹp cũng có linh hồn. Giữa chốn cỏ cây, giữa tiếng chuông chùa điểm khẽ, lòng kẻ lữ khách thấy nhẹ nhõm lắm thay để bỗng nhận ra từng bước chân nặng nỗi lo toan thường ngày giờ thật an lạc, quên cả thời gian, quyến luyến chẳng muốn về.

Hẳn sư thầy ở đây phải là người hiền từ, đôn hậu bởi đám cỏ cây mà ngày ngày người vun trồng tưới tắm như đã kể cho lữ khách nghe về người. Chẳng thế mà chùa Trung Hậu là nơi được chọn để tổ chức các khóa tu cho học sinh, sinh viên nhằm giúp các bạn hiểu hơn về cội nguồn, về hiếu, lễ.

Trong chuyến hoằng pháp tại Việt Nam của Đức Nhiếp Chính Vương Gyalwa Dokhampa, chùa cũng được ngài chọn làm nơi ngụ lại để chủ trì Pháp hội cầu nguyện Quốc thái dân an, đồng thời tổ chức nghi thức quán đỉnh cộng đồng với khoảng gần 1.000 Phật tử thập phương về dự.

Theo Tuấn Linh (An Ninh Thủ Đô)
Du lịch, GO!
Đọc thêm..
(TTO) - Không còn mộc mạc quê mùa, các món ăn làm từ cua đồng giờ đã đường hoàng đi vào nhà hàng, quán ăn, góp phần làm phong phú danh mục ẩm thực. Đáng kể trong đó là món lẩu riêu cua đồng miệt đồng.

Người miền Tây có câu Gió đưa gió đẩy về rẫy ăn còng/ Về sông ăn cá về đồng ăn cua ca ngợi vùng đất trù phú, cá tôm hào sảng, nhất là cua. Cua đồng xưa nhiều vô số kể, nhiều đến nổi người ta bắt đem phơi khô bán cho các cơ sở chế biến thức ăn gia súc với giá rẻ như bèo. Thế nhưng, từ vài ba năm trở lại đây con cua bé nhỏ nầy lại lên ngôi, nhất là mùa nắng.

< Cua đồng mùa nắng bán với giá rất cao.

Cua là món ăn dân dã vốn chỉ là món ăn của người nghèo miệt đồng. Còn bây giờ, thịt cua giàu dinh dưỡng và có tác dụng chữa trị một số bệnh thông thường được nhiều bà nội trợ và các nhà hàng biến tấu thành nhiều món ngon, bổ dưỡng.

Ngoài việc sử dụng càng, thịt, nhiều người còn chế biến riêu cua để bán ra thị trường như một đặc sản. Muốn làm riêu, người ta rửa cua cho thật sạch, bóc bỏ vỏ yếm, nạo lấy gạch để riêng, sau cùng đem đâm hoặc cho vào máy xay thật nhuyễn. Sau đó đem lượt lấy nước rồi cho vào nồi nấu chín. Nếu chuyển đi xa thì dùng bột riêu đóng gói, ướp lạnh.

Riêu cua có thể chế biến thành nhiều món ăn khác nhau như bún riêu cua, canh cua, cháo cua… độc đáo nhất là lẩu cua đồng. Món lẩu cua tuy là món món ăn quen thuộc nhưng mỗi nơi, mỗi người đều có cách chăm chút tỉ mẫn khác nhau nhằm nâng cao chất lượng, giúp thực khách càng ăn càng khám phá ra nhiều điều thú vị.

Tại miền Tây, đa phần các nhà hàng đều chọn thịt cua đồng làm nguyên liệu chính, không đủ riêu cua tươi thì để đông lạnh. Ngoài ra còn có các loại hải sản như chả cá thát lát, chả ốc bươu, chả nghêu, hàu… tôm, mực tươi.

Muốn món lẩu cua đồng đạt mức tuyệt hảo, nồi nước lẩu ở các hàng quán còn được tinh lọc từ xương heo hoặc thịt gà, cộng thêm một số rau quả tạo vị ngọt đậm đà, tự nhiên và mùi vị đặc trưng. Một vài nơi chế biến món lẩu cua không kém phần cầu kỳ, như dùng riêu cua dồn vào mai cua, vào cọng rau muống, đậu bắp, rau ngổ… giúp người ăn thấy lạ miệng, thú vị.

Có thể coi lẩu cua đồng như một món canh ăn kèm với cơm, nhưng ở hàng quá thường ăn lẩu kèm bánh đa hoặc bún. Dù thưởng thức cách nào, món lẩu cua đồng vẫn là món ngon, hương vị lạ, hấp dẫn. Dân sành thì điệu coi đây là món “lai rai” hết ý.

Ngoài cua và hải sản, lẩu cua đồng không thể thiếu các loại rau, củ, quả nhưng phải là loại rau bình dị, thân quen và ngọt lành mới đúng điệu. Tuyệt nhất là mồng tơi, rau dền, rau cần nước, cải trời, tía tô, bầu, mướp, bông bí, điên điển, lục bình… và các loại nấm. Không chỉ kích thích vị giác, chúng nó còn có tác dụng thanh nhiệt, giải độc, tiêu thực.

Nhìn các món ăn phơi bày trên nồi lẩu một cách hài hòa đẹp mắt với đầy đủ màu sắc, mùi vị quyến rũ cũng đủ tác động vào mọi giác quan.

Bên cạnh nồi lẩu tỏa hơi nghi ngút, chỉ cần một làn khói mỏng bốc lên từ cái mùi thanh tao dịu ngọt của miếng riêu cua hòa cùng thứ nước mằn mặn, cay cay thơm nồng, cũng đủ làm cho người ăn háo hức, ăn đến vã mồ hôi mà vẫn thấy thèm. Mùi vị quấn quýt mãi không thôi.

Theo Hoài Vũ (báo Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!

Lẩu riêu cua đồng miệt quê

(TTO) - Không còn mộc mạc quê mùa, các món ăn làm từ cua đồng giờ đã đường hoàng đi vào nhà hàng, quán ăn, góp phần làm phong phú danh mục ẩm thực. Đáng kể trong đó là món lẩu riêu cua đồng miệt đồng.

Người miền Tây có câu Gió đưa gió đẩy về rẫy ăn còng/ Về sông ăn cá về đồng ăn cua ca ngợi vùng đất trù phú, cá tôm hào sảng, nhất là cua. Cua đồng xưa nhiều vô số kể, nhiều đến nổi người ta bắt đem phơi khô bán cho các cơ sở chế biến thức ăn gia súc với giá rẻ như bèo. Thế nhưng, từ vài ba năm trở lại đây con cua bé nhỏ nầy lại lên ngôi, nhất là mùa nắng.

< Cua đồng mùa nắng bán với giá rất cao.

Cua là món ăn dân dã vốn chỉ là món ăn của người nghèo miệt đồng. Còn bây giờ, thịt cua giàu dinh dưỡng và có tác dụng chữa trị một số bệnh thông thường được nhiều bà nội trợ và các nhà hàng biến tấu thành nhiều món ngon, bổ dưỡng.

Ngoài việc sử dụng càng, thịt, nhiều người còn chế biến riêu cua để bán ra thị trường như một đặc sản. Muốn làm riêu, người ta rửa cua cho thật sạch, bóc bỏ vỏ yếm, nạo lấy gạch để riêng, sau cùng đem đâm hoặc cho vào máy xay thật nhuyễn. Sau đó đem lượt lấy nước rồi cho vào nồi nấu chín. Nếu chuyển đi xa thì dùng bột riêu đóng gói, ướp lạnh.

Riêu cua có thể chế biến thành nhiều món ăn khác nhau như bún riêu cua, canh cua, cháo cua… độc đáo nhất là lẩu cua đồng. Món lẩu cua tuy là món món ăn quen thuộc nhưng mỗi nơi, mỗi người đều có cách chăm chút tỉ mẫn khác nhau nhằm nâng cao chất lượng, giúp thực khách càng ăn càng khám phá ra nhiều điều thú vị.

Tại miền Tây, đa phần các nhà hàng đều chọn thịt cua đồng làm nguyên liệu chính, không đủ riêu cua tươi thì để đông lạnh. Ngoài ra còn có các loại hải sản như chả cá thát lát, chả ốc bươu, chả nghêu, hàu… tôm, mực tươi.

Muốn món lẩu cua đồng đạt mức tuyệt hảo, nồi nước lẩu ở các hàng quán còn được tinh lọc từ xương heo hoặc thịt gà, cộng thêm một số rau quả tạo vị ngọt đậm đà, tự nhiên và mùi vị đặc trưng. Một vài nơi chế biến món lẩu cua không kém phần cầu kỳ, như dùng riêu cua dồn vào mai cua, vào cọng rau muống, đậu bắp, rau ngổ… giúp người ăn thấy lạ miệng, thú vị.

Có thể coi lẩu cua đồng như một món canh ăn kèm với cơm, nhưng ở hàng quá thường ăn lẩu kèm bánh đa hoặc bún. Dù thưởng thức cách nào, món lẩu cua đồng vẫn là món ngon, hương vị lạ, hấp dẫn. Dân sành thì điệu coi đây là món “lai rai” hết ý.

Ngoài cua và hải sản, lẩu cua đồng không thể thiếu các loại rau, củ, quả nhưng phải là loại rau bình dị, thân quen và ngọt lành mới đúng điệu. Tuyệt nhất là mồng tơi, rau dền, rau cần nước, cải trời, tía tô, bầu, mướp, bông bí, điên điển, lục bình… và các loại nấm. Không chỉ kích thích vị giác, chúng nó còn có tác dụng thanh nhiệt, giải độc, tiêu thực.

Nhìn các món ăn phơi bày trên nồi lẩu một cách hài hòa đẹp mắt với đầy đủ màu sắc, mùi vị quyến rũ cũng đủ tác động vào mọi giác quan.

Bên cạnh nồi lẩu tỏa hơi nghi ngút, chỉ cần một làn khói mỏng bốc lên từ cái mùi thanh tao dịu ngọt của miếng riêu cua hòa cùng thứ nước mằn mặn, cay cay thơm nồng, cũng đủ làm cho người ăn háo hức, ăn đến vã mồ hôi mà vẫn thấy thèm. Mùi vị quấn quýt mãi không thôi.

Theo Hoài Vũ (báo Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!
Đọc thêm..
(Infonet) - Trò chơi dân gian nặn pháo đất từ lâu trở thành một phần không thể thiếu trong Lễ hội đền Trần Thái Bình.
Với sự góp vui của hàng chục pháo thủ đến từ xã Chi Lăng, huyện Hưng Hà, họ đã mang lại cho du khách thập phương về trẩy hội những tiếng cười phấn khích.

Trò chơi pháo đất bắt nguồn theo tích xưa: Vào năm 1288 trong lúc quân ta đang đánh chiến ác liệt với giặc ở Bạch Đằng thì con voi của Trần Hưng Đạo bất ngờ bị sa vào vũng lầy ở bãi sông Hóa thuộc làng A Sào nay thuộc xã ( An Thái – Quỳnh Phụ). Dân quanh vùng thấy vậy liền hô hoán gọi nhau vác quốc xẻng ra đào đất, vác đất hỗ trợ cùng với quân lính ném đất xuống bãi lầy đế đắp đường cho voi lên bờ.

< Mỗi quả pháo đất thường nặng 30 – 40 kg.

Cũng theo các cụ cao niên trong làng cho biết, trò chơi pháo đất huyện Hưng Hà còn gắn liền với tích chuyện quai đê chống lũ lụt ngày xưa. Để tưởng nhớ vết tích của voi thần và vị tướng tài đức, người dân Thái Bình vào những ngày đầu xuân thường xuyên cùng nhau diễn lại màn tung đất cứu voi xưa. Thời gian nông nhàn họ cùng nhau ra ruộng lấy đất sét mang về nhà nhào nặn, rồi trổ tài bằng màn “ nặn pháo đất” như vậy.

Pháo đất có hình dạng giống như một chiếc thuyền. Nguyên liệu được làm bằng đất sét siêu mịn. Người dân nơi đây quan niệm, pháo đất chính là sự biểu tượng mang lại may mắn, một năm làm ăn thuận buồm xuôi gió.

Theo ông Tuấn, trưởng nhóm cho biết, để pháo đất có được những tiếng nổ vang và đanh thì người nặn phải làm theo đúng, đủ quy trình. Trong đó quan trọng nhất là bước nén pháo chặt.

< Để quả pháo hình thù một chiếc thuyền, người làm pháo cần phải sử dụng đến tấm tôn làm khuôn mẫu.

Cụ Nguyễn Mạnh Quân (70 tuổi) là thành viên cao tuổi nhất trong hội và cũng là người dày dặn kinh nghiệm, vừa làm cụ hào hứng chia sẻ: “ Năm nào tôi cũng tham gia, góp vui với hội thi pháo tại đền Trần. Ngày trước còn khỏe mạnh, phong độ vẫn luôn được giao trọng trách quan trọng là gieo pháo. Giờ thì tuổi cao sức yếu, chỉ trổ tài cùng anh em trong đội với những đường nặn dẻo dai vành pháo cơ bản này thôi ”.

< Chuẩn bĩ gieo pháo.

Người được giao trọng trách gieo pháo, phải là người có sức khỏe, dày dặn kinh nghiệm. Có như vậy người chơi mới mang lại được những tiếng nổ vui tai cho khán giả đứng hô hò xem.

< Giám khảo đo giềng pháo sau khi nổ.

Đội nào có giềng pháo dài nhất trong tổng các lần gieo sẽ là đội thắng cuộc. Theo ghi nhận của PV thì giềng phao cao nhất của các đội nỗ lực đạt được có chiều dài gần 3m.

Hội thi pháo đất cuốn hút đông đảo nhiều người đứng xem cổ vũ. Ai cũng muốn tận mắt ngắm những khung “ thuyền pháo” được tạo nặn ra từ đôi bàn tay khéo léo đa tài của thanh niên trai tráng hay các lão nông làm ăn kinh tế giỏi đang sinh sống và làm việc tại mảnh đất quê hương Hưng Hà.

Theo Thanh Tuyền (Infonet)
Du lịch, GO!

Lễ hội pháo đất Hải Dương

Chơi pháo đất ở đền Trần

(Infonet) - Trò chơi dân gian nặn pháo đất từ lâu trở thành một phần không thể thiếu trong Lễ hội đền Trần Thái Bình.
Với sự góp vui của hàng chục pháo thủ đến từ xã Chi Lăng, huyện Hưng Hà, họ đã mang lại cho du khách thập phương về trẩy hội những tiếng cười phấn khích.

Trò chơi pháo đất bắt nguồn theo tích xưa: Vào năm 1288 trong lúc quân ta đang đánh chiến ác liệt với giặc ở Bạch Đằng thì con voi của Trần Hưng Đạo bất ngờ bị sa vào vũng lầy ở bãi sông Hóa thuộc làng A Sào nay thuộc xã ( An Thái – Quỳnh Phụ). Dân quanh vùng thấy vậy liền hô hoán gọi nhau vác quốc xẻng ra đào đất, vác đất hỗ trợ cùng với quân lính ném đất xuống bãi lầy đế đắp đường cho voi lên bờ.

< Mỗi quả pháo đất thường nặng 30 – 40 kg.

Cũng theo các cụ cao niên trong làng cho biết, trò chơi pháo đất huyện Hưng Hà còn gắn liền với tích chuyện quai đê chống lũ lụt ngày xưa. Để tưởng nhớ vết tích của voi thần và vị tướng tài đức, người dân Thái Bình vào những ngày đầu xuân thường xuyên cùng nhau diễn lại màn tung đất cứu voi xưa. Thời gian nông nhàn họ cùng nhau ra ruộng lấy đất sét mang về nhà nhào nặn, rồi trổ tài bằng màn “ nặn pháo đất” như vậy.

Pháo đất có hình dạng giống như một chiếc thuyền. Nguyên liệu được làm bằng đất sét siêu mịn. Người dân nơi đây quan niệm, pháo đất chính là sự biểu tượng mang lại may mắn, một năm làm ăn thuận buồm xuôi gió.

Theo ông Tuấn, trưởng nhóm cho biết, để pháo đất có được những tiếng nổ vang và đanh thì người nặn phải làm theo đúng, đủ quy trình. Trong đó quan trọng nhất là bước nén pháo chặt.

< Để quả pháo hình thù một chiếc thuyền, người làm pháo cần phải sử dụng đến tấm tôn làm khuôn mẫu.

Cụ Nguyễn Mạnh Quân (70 tuổi) là thành viên cao tuổi nhất trong hội và cũng là người dày dặn kinh nghiệm, vừa làm cụ hào hứng chia sẻ: “ Năm nào tôi cũng tham gia, góp vui với hội thi pháo tại đền Trần. Ngày trước còn khỏe mạnh, phong độ vẫn luôn được giao trọng trách quan trọng là gieo pháo. Giờ thì tuổi cao sức yếu, chỉ trổ tài cùng anh em trong đội với những đường nặn dẻo dai vành pháo cơ bản này thôi ”.

< Chuẩn bĩ gieo pháo.

Người được giao trọng trách gieo pháo, phải là người có sức khỏe, dày dặn kinh nghiệm. Có như vậy người chơi mới mang lại được những tiếng nổ vui tai cho khán giả đứng hô hò xem.

< Giám khảo đo giềng pháo sau khi nổ.

Đội nào có giềng pháo dài nhất trong tổng các lần gieo sẽ là đội thắng cuộc. Theo ghi nhận của PV thì giềng phao cao nhất của các đội nỗ lực đạt được có chiều dài gần 3m.

Hội thi pháo đất cuốn hút đông đảo nhiều người đứng xem cổ vũ. Ai cũng muốn tận mắt ngắm những khung “ thuyền pháo” được tạo nặn ra từ đôi bàn tay khéo léo đa tài của thanh niên trai tráng hay các lão nông làm ăn kinh tế giỏi đang sinh sống và làm việc tại mảnh đất quê hương Hưng Hà.

Theo Thanh Tuyền (Infonet)
Du lịch, GO!

Lễ hội pháo đất Hải Dương
Đọc thêm..
(PNO) - Vùng đất võ Bình Định luôn rộn ràng mỗi dịp xuân về, bởi nơi đây còn lưu giữ rất nhiều lễ hội truyền thống mừng xuân, như hội chợ Gò (Tuy Phước), hội đua thuyền, bài chòi, hội Đống Đa (Tây Sơn)… Trong đó, trò chơi dân gian, độc đáo Cổ Nhơn là thú vui tao nhã của người dân Bình Định dịp đầu xuân năm mới.

Gốc tích thú chơi Cổ Nhơn

Chưa có tài liệu sử sách nào ghi lại nguồn gốc xuất xứ của trò chơi Cổ Nhơn, những người chơi hội Cổ Nhơn đều nói trò chơi này đã có từ lâu, truyền qua nhiều đời.

Theo nhà nghiên cứu Đặng Quý Dịch, trò chơi Cổ Nhơn xuất phát từ thời nhà Nguyễn, du nhập vào Bình Định. Qua thời gian, Cổ Nhơn ở Bình Định có nhiều thay đổi, phát triển và thành món ăn tinh thần của người dân nhiều vùng ở địa phương này. Trò chơi có một ban tổ chức, gọi là Hội xổ Cổ Nhơn. Hội này chịu trách nhiệm ra đề, thu tịch và sẽ chung tiền cho những người giải đáp chính xác. Tỷ lệ chiến thắng 1 đồng nhận 25 đồng.

Tịch của trò chơi này gồm 36 con vật, dùng để ghi số tiền mà người chơi mua. 36 con trong bảng Cổ Nhơn được chia thành 9 nhóm: Tứ trạng nguyên: cá trắng, ốc, ngỗng, công; Ngũ hổ tướng: trùn, cọp, heo, thỏ, trâu; Thất sinh lý: rồng bay, chó, ngựa, voi, mèo, chuột, ong; Nhị đạo sĩ: hạt, kỳ lân; Tứ mỹ nữ: bướm, hòn đá, én, cu; Tứ hảo mạng: khỉ, ếch, quạ, rồng nằm; Tứ Hòa Thượng: rùa, gà, lươn, cá đỏ; Ngũ khất thực: tôm, rắn, nhện, nai, dê; Nhất ni cô: con yêu.

Mỗi ngày 2 - 3 lần, BTC sẽ chọn một trong 36 con trong bộ tịch bỏ vào hộp gỗ niêm phong làm đề. Hộp gỗ chứa đề sẽ được trên lên cây nêu cao khoảng 5m ở các trụ sở thôn, xã… Dưới cây nêu có lực lượng canh gác, giữ đề không bị lộ.

Sau khi treo đề, để người chơi luận Cổ Nhơn, BTC sẽ đưa ra đề (câu thai) gồm 4 câu thơ lục bát ứng với đề. Phần luận câu thai để tìm ra đáp án chính là phần sôi nổi nhất của ngày hội Cổ Nhơn. Mỗi câu thai đều là danh lam thắng cảnh, nội dung văn học, sách sử, điển tích điển cố… người chơi dựa vào ý nghĩa của mỗi câu thai để đàm luận. Cổ Nhơn ý vị ở chỗ, người chơi phải thực giỏi, luận đề hay… tuy nhiên chưa hẳn người giỏi chữ nghĩa, luận đề hay là người thắng. Người đoán bừa chưa chắc đã thua. Bởi người ta thường nói, văn chương chữ nghĩa có nhiều lời giải, luận bàn khác nhau, và mỗi người đều tìm ra cái lý của mình.

Khi thắng được câu đề, không quan trọng ở khoản tiền ăn thua mà người chơi hãnh diện bởi khả năng, suy luận của bản thân.

Cổ Nhơn nơi đất Võ

Ở Bình Định, hội Cổ Nhơn nức tiếng nhất đất Hoài Nhơn. Mỗi dịp xuân, khắp thôn, xã ở huyện Hoài Nhơn rộn ràng, háo hức chờ hội Cổ Nhơn. 30 tết (tháng thiếu 29), Cổ Nhơn khai hội và có thể kéo dài đến mồng 5, mồng 6 tùy nơi. Thế nhưng từ độ 25 tháng Chạp, ở Hoài Nhơn đã sôi nổi, bàn luận, chờ đợi một mùa Cổ Nhơn đến. Trong gần 10 năm trở lại đây, Cổ Nhơn trên đất Hoài Nhơn lan tỏa sâu rộng, đến mọi ngóc ngách ở các vùng quê trong huyện. Cổ Nhơn là dịp để những người con xa quê hội ngộ, ngồi bên tách cà phê luận đàm câu thai, tìm lời giải đáp.

Hội Cổ Nhơn ở Hoài Nhơn chơi theo cách thức truyền thống, bộ tịch 36 con và câu thai là 4 câu thơ lục bát. Mỗi ngày hai lần vào lúc 6 giờ sáng và 14 giờ chiều, BTC sẽ chọn môt trong số 36 con trong bộ tịch treo lên cây nêu. Đến 12 giờ trưa và 18 giờ tối, Cổ Nhơn xổ đề trong niềm hân hoan, chờ đợi của hàng trăm người chơi.

Riêng ở TX An Nhơn (Bình Định), hội Cổ Nhơn biến thể hơn. Cách chơi không thay đổi, nhưng sẽ có sự thay đổi trong bộ tịch và câu thai. Bộ tịch ở đây không là 36 con mà 40 con, 4 con được thần. Câu thai không là 4 câu thơ lục bát mà được rút lại thành hai câu thơ lục bát.

Ông Nguyễn Đức Minh (64 tuổi), người 30 năm ghi Cổ Nhơn (P. Bình Định, TX An Nhơn), nói: “Cổ truyền bộ tịch Cổ Nhơn chỉ 36 con, về sau BTC thêm vào bộ thần thành 40 con. Một trò chơi dân gian có từ rất lâu, Cổ Nhơn thiên về chơi xuân, giải trí hơn thắng thua. Người thua cũng vui mà người thắng lại càng vui. Ghi Cổ Nhơn được sự cho phép của chính quyền, BTC Cổ Nhơn hàng năm tổ chức để mọi người vui xuân”.

Thực ra Cổ Nhơn khó cũng khó, mà dễ cũng thực dễ… Người chơi nhìn vào từng câu thơ để giải nghĩa. Ví dụ: “Nhớ ngày kỉ niệm Đống Đa/ Chiến công oanh liệt, vẻ vang nước nhà” là một câu thai được ra trong ngày kỉ niệm chiến thắng Đống Đa (4 -5/1 âm lịch). Câu thai này tương ứng với đáp án là “Thần Tài”. Bởi kỷ niệm Đống Đa là để tướng nhớ vua Quang Trung và các Văn thần Võ tướng tài giỏi của nhà Tây Sơn. Vua Quang Trung, vị vua tài giỏi, xuất chúng… người giỏi xuất chúng được mệnh danh là thần, và có tài nên đáp án ứng với “Thần Tài””.

Cổ Nhơn ở An Nhơn được tổ chức ở 3 địa điểm, P. Bình Định, xã Nhơn Phong và Nhơn Hạnh. Mỗi ngày, Cổ Nhơn xổ hội 3 lần tương ứng với 3 lần chơi. “Cổ Nhơn chỉ còn tổ chức ngày cuối cùng (6.1 AL), nhưng chúng tôi cứ thấy tiếc. Phải chờ một năm nữa mới lại được xem hội Cổ Nhơn quê mình. Đi xa, nhớ tết nhớ nhà và nhớ cả câu đề Cổ Nhơn…”, anh Phạm Mười, người chơi Cổ Nhơn chia sẻ.

Theo Dịu Dịu (báo Phụ Nữ)
Du lịch, GO!

Hội Cổ Nhơn - thú chơi tao nhã ngày xuân

(PNO) - Vùng đất võ Bình Định luôn rộn ràng mỗi dịp xuân về, bởi nơi đây còn lưu giữ rất nhiều lễ hội truyền thống mừng xuân, như hội chợ Gò (Tuy Phước), hội đua thuyền, bài chòi, hội Đống Đa (Tây Sơn)… Trong đó, trò chơi dân gian, độc đáo Cổ Nhơn là thú vui tao nhã của người dân Bình Định dịp đầu xuân năm mới.

Gốc tích thú chơi Cổ Nhơn

Chưa có tài liệu sử sách nào ghi lại nguồn gốc xuất xứ của trò chơi Cổ Nhơn, những người chơi hội Cổ Nhơn đều nói trò chơi này đã có từ lâu, truyền qua nhiều đời.

Theo nhà nghiên cứu Đặng Quý Dịch, trò chơi Cổ Nhơn xuất phát từ thời nhà Nguyễn, du nhập vào Bình Định. Qua thời gian, Cổ Nhơn ở Bình Định có nhiều thay đổi, phát triển và thành món ăn tinh thần của người dân nhiều vùng ở địa phương này. Trò chơi có một ban tổ chức, gọi là Hội xổ Cổ Nhơn. Hội này chịu trách nhiệm ra đề, thu tịch và sẽ chung tiền cho những người giải đáp chính xác. Tỷ lệ chiến thắng 1 đồng nhận 25 đồng.

Tịch của trò chơi này gồm 36 con vật, dùng để ghi số tiền mà người chơi mua. 36 con trong bảng Cổ Nhơn được chia thành 9 nhóm: Tứ trạng nguyên: cá trắng, ốc, ngỗng, công; Ngũ hổ tướng: trùn, cọp, heo, thỏ, trâu; Thất sinh lý: rồng bay, chó, ngựa, voi, mèo, chuột, ong; Nhị đạo sĩ: hạt, kỳ lân; Tứ mỹ nữ: bướm, hòn đá, én, cu; Tứ hảo mạng: khỉ, ếch, quạ, rồng nằm; Tứ Hòa Thượng: rùa, gà, lươn, cá đỏ; Ngũ khất thực: tôm, rắn, nhện, nai, dê; Nhất ni cô: con yêu.

Mỗi ngày 2 - 3 lần, BTC sẽ chọn một trong 36 con trong bộ tịch bỏ vào hộp gỗ niêm phong làm đề. Hộp gỗ chứa đề sẽ được trên lên cây nêu cao khoảng 5m ở các trụ sở thôn, xã… Dưới cây nêu có lực lượng canh gác, giữ đề không bị lộ.

Sau khi treo đề, để người chơi luận Cổ Nhơn, BTC sẽ đưa ra đề (câu thai) gồm 4 câu thơ lục bát ứng với đề. Phần luận câu thai để tìm ra đáp án chính là phần sôi nổi nhất của ngày hội Cổ Nhơn. Mỗi câu thai đều là danh lam thắng cảnh, nội dung văn học, sách sử, điển tích điển cố… người chơi dựa vào ý nghĩa của mỗi câu thai để đàm luận. Cổ Nhơn ý vị ở chỗ, người chơi phải thực giỏi, luận đề hay… tuy nhiên chưa hẳn người giỏi chữ nghĩa, luận đề hay là người thắng. Người đoán bừa chưa chắc đã thua. Bởi người ta thường nói, văn chương chữ nghĩa có nhiều lời giải, luận bàn khác nhau, và mỗi người đều tìm ra cái lý của mình.

Khi thắng được câu đề, không quan trọng ở khoản tiền ăn thua mà người chơi hãnh diện bởi khả năng, suy luận của bản thân.

Cổ Nhơn nơi đất Võ

Ở Bình Định, hội Cổ Nhơn nức tiếng nhất đất Hoài Nhơn. Mỗi dịp xuân, khắp thôn, xã ở huyện Hoài Nhơn rộn ràng, háo hức chờ hội Cổ Nhơn. 30 tết (tháng thiếu 29), Cổ Nhơn khai hội và có thể kéo dài đến mồng 5, mồng 6 tùy nơi. Thế nhưng từ độ 25 tháng Chạp, ở Hoài Nhơn đã sôi nổi, bàn luận, chờ đợi một mùa Cổ Nhơn đến. Trong gần 10 năm trở lại đây, Cổ Nhơn trên đất Hoài Nhơn lan tỏa sâu rộng, đến mọi ngóc ngách ở các vùng quê trong huyện. Cổ Nhơn là dịp để những người con xa quê hội ngộ, ngồi bên tách cà phê luận đàm câu thai, tìm lời giải đáp.

Hội Cổ Nhơn ở Hoài Nhơn chơi theo cách thức truyền thống, bộ tịch 36 con và câu thai là 4 câu thơ lục bát. Mỗi ngày hai lần vào lúc 6 giờ sáng và 14 giờ chiều, BTC sẽ chọn môt trong số 36 con trong bộ tịch treo lên cây nêu. Đến 12 giờ trưa và 18 giờ tối, Cổ Nhơn xổ đề trong niềm hân hoan, chờ đợi của hàng trăm người chơi.

Riêng ở TX An Nhơn (Bình Định), hội Cổ Nhơn biến thể hơn. Cách chơi không thay đổi, nhưng sẽ có sự thay đổi trong bộ tịch và câu thai. Bộ tịch ở đây không là 36 con mà 40 con, 4 con được thần. Câu thai không là 4 câu thơ lục bát mà được rút lại thành hai câu thơ lục bát.

Ông Nguyễn Đức Minh (64 tuổi), người 30 năm ghi Cổ Nhơn (P. Bình Định, TX An Nhơn), nói: “Cổ truyền bộ tịch Cổ Nhơn chỉ 36 con, về sau BTC thêm vào bộ thần thành 40 con. Một trò chơi dân gian có từ rất lâu, Cổ Nhơn thiên về chơi xuân, giải trí hơn thắng thua. Người thua cũng vui mà người thắng lại càng vui. Ghi Cổ Nhơn được sự cho phép của chính quyền, BTC Cổ Nhơn hàng năm tổ chức để mọi người vui xuân”.

Thực ra Cổ Nhơn khó cũng khó, mà dễ cũng thực dễ… Người chơi nhìn vào từng câu thơ để giải nghĩa. Ví dụ: “Nhớ ngày kỉ niệm Đống Đa/ Chiến công oanh liệt, vẻ vang nước nhà” là một câu thai được ra trong ngày kỉ niệm chiến thắng Đống Đa (4 -5/1 âm lịch). Câu thai này tương ứng với đáp án là “Thần Tài”. Bởi kỷ niệm Đống Đa là để tướng nhớ vua Quang Trung và các Văn thần Võ tướng tài giỏi của nhà Tây Sơn. Vua Quang Trung, vị vua tài giỏi, xuất chúng… người giỏi xuất chúng được mệnh danh là thần, và có tài nên đáp án ứng với “Thần Tài””.

Cổ Nhơn ở An Nhơn được tổ chức ở 3 địa điểm, P. Bình Định, xã Nhơn Phong và Nhơn Hạnh. Mỗi ngày, Cổ Nhơn xổ hội 3 lần tương ứng với 3 lần chơi. “Cổ Nhơn chỉ còn tổ chức ngày cuối cùng (6.1 AL), nhưng chúng tôi cứ thấy tiếc. Phải chờ một năm nữa mới lại được xem hội Cổ Nhơn quê mình. Đi xa, nhớ tết nhớ nhà và nhớ cả câu đề Cổ Nhơn…”, anh Phạm Mười, người chơi Cổ Nhơn chia sẻ.

Theo Dịu Dịu (báo Phụ Nữ)
Du lịch, GO!
Đọc thêm..
(Tiếp theo) - Trong địa phận thành phố HCM: hương lộ 34 là tuyến đường nối khu công nghiệp Hiệp Phước vào nội thành Sàigòn dài 16km.

< Vẫn chạy trên hương lộ 34, mình rời địa phận xã Đông Thạnh vào xã Phước Vĩnh Tây kề cận.

Trong kế hoạch 'Phát triển Thành phố hướng ra biển Đông', Ủy ban nhân dân thành phố đã có kế hoạch xây dựng mở rộng tuyến đường trên với lộ giới 60m. Tuyến đường này sẽ được kéo dài xuyên qua nội thành nối liền với các huyện Hóc Môn, Củ Chi. Đây là trục lộ Nam - Bắc quan trọng của thành phố trong tương lai.

< Đường thẳng tắp, đoạn trước qua khu phố láng bê tông thì đoạn này được láng nhựa.

Với chương trình dự án như khu chế xuất Tân Thuận, tuyến đường Bắc Nhà Bè - Nam Bình Chánh (đại lộ Nguyễn Văn Linh), Khu đô thị mới Nam Sài Gòn, Khu công nghiệp cơ bản Hiệp Phước, chương trình nạo vét sông Soài Rạp... đã được lần lượt thực hiện từng phần trong nhiều năm qua sẽ tạo nên một hệ thống dự án nối kết nhau, thúc đẩy thành phố Hồ Chí Minh mở rộng về hướng Nam và Đông Nam đến tận Cần Giờ, giúp thành phố phát triển ra biển Đông, phù hợp với xu hướng phát triển đô thị hiện nay của thế giới là thành phố phải vươn ra biển.

< Cái gì phía trước vậy nhỉ, trụ cao thế? Công trình xây dựng?

Hương lộ 34 nếu được mở rộng sẽ giúp hàng hóa từ TPHCM - Long An thông thương nhanh hơn và tăng tốc độ phát triển các xã vùng xa của huyện Nhà Bè. Tuy nhiên, để tiến triển tốt thì cần có sự đồng thuận của tỉnh bạn. Vậy nhưng theo bạn thấy: giao thông ở Long An vẫn còn rất khó khăn... nên mở rộng có lẽ vẫn còn là điều ước.

< Hóa ra đây là cây cầu có tên là cầu Ông Chuồn. Đây là cây cầu thuộc loại dây văng nhỏ với hai dàn giằn đầu cầu. Kết cấu thép, sàn lót ván dài gần trăm mét, khá vững chãi.

Do vậy, nếu bạn tinh ý sẽ thấy đoạn hương lộ 34 từ cầu Rạch Dơi (thuộc xã Long Thới và Nhơn Đức - huyện Nhà Bè - TPHCM) có bề rộng gần gấp đôi so với bề rộng đường này trong địa phận Cần Giuộc. Thôi thì, hương lộ 34 hiện nay vẫn chạy tốt và làm tròn chức năng của nó cũng là điều vui mừng rồi.

< Cả bên này lẫn bên kia cầu đều thuộc xã Phước Vĩnh Tây. Phước Vĩnh Tây là một xã thuộc huyện Cần Giuộc, tỉnh Long An, Việt Nam. Xã Phước Vĩnh Tây gồm: 3 ấp (ấp 1, ấp 2, ấp 3).
Xã Phước Vĩnh Tây có diện tích: 50,452 km2, dân số: 6.774 người. Cạnh đó, phía Đông là xã Phước Vĩnh Đông hướng ra sông Nhà Bè.

< Trưa nắng nhưng không quá gắt như trong đỉnh hè, lúc này đã 10h30 ngày mồng 7 tết... và bọn mình đang 'Tiến về Sàigòn' sau khi lông bông một phát đi Long Hựu.

< Hai đứa nhỏ cười toét khi nửa kia ngoáy lại chộp tấm ảnh, hai bé khăn quàng đỏ vừa tan học về đây.

< Chạy sáng giờ khá rêm người nên nhác thấy căn nhà bán vật liệu xây dựng nhưng đóng cửa, mình tấp lại nghỉ chân. Hiên nhà có hai bàn đá và chiếc ghế đá mát rượi - sướng nha!

Ngồi nghỉ, nhìn trời đất. Bên kia đường có một anh thanh niên trẻ cặm cụi chất lên xe một bó lớn những cành cây, xong việc thì anh ta qua bên này ngồi trước mái hiên.
Nửa kia hỏi: 'Cắt cây về làm củi hả em?'. Anh chàng cười, chậm rãi: 'Bây giờ thì còn ai xài bếp củi đâu, mấy cây đó dùng làm thuốc phát miễn phí trong chùa ạ. Cô chú không phải người vùng này?'.

Vậy là câu chuyện rôm rả từ chuyện chiếc Win, chuyện đi phượt, chuyện cuộc sống của dân Cần Giuộc... Nói chung là đủ thứ chuyện.

Nhờ vậy, mình cũng được biết là trước kia, những người canh giữ đồn Rạch Cát đã moi dưới nền đất lên rất nhiều khối chì lớn (chả biết khi xây dựng, người Pháp dằn chì dưới móng làm gì nhưng rất nhiều) và đem bán tất theo kiểu 'Hàng cẩm lai, bán ve chai' như lời anh bạn trẻ.
Điều này khiến ngày nay, những tầng hầm đồn lún sụp gây nguy hiểm cho người tham quan. Có lẽ vì vậy nên đơn vị hiện tại đang quản lý buộc phải 'cấm cửa' để giữ an toàn, thật tiếc một di tích đã tồn tại bao năm qua nhưng không thể khơi mở cho người chiêm ngưỡng để nhìn thấy lịch sử qua hiện vật.

< Ngồi tán một hồi rồi bọn mình từ giã anh chàng dễ mến và lại lên đường. Chỉ sau một đoạn vài cây số thì lại đến cầu, đây là cầu Rạch Ván (HL12) (K8+064) với kết cấu thép, sàn lót ván - đã được sửa chữa đã dặm đinh nẹp gỗ mặt cầu vào ngày 18/05/2013. Các cây cầu nhỏ thế này ở Long An chắc đến số trăm nên việc tu bổ - sửa chữa chắc mệt cầm canh. Vậy nhưng sở GTVT Long An vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ này.
Cầu ni là cầu sắt, hổng văng dây. À lộn, dây văng.

< Qua cầu này là mình đã vào địa phận địa phận thị trấn Cần Giuộc.

Thị trấn Cần Giuộc được con sông cùng tên cắt đôi chia vùng thị tứ này ra làm 2 phần: phần chính bên cánh tả ngạn sông, phần phụ bên mạn hữu.

Sông là đầu nguồn sự sống, tuy nhiên sẽ thuận tiện hơn cho việc giao thông nếu kết nối được hai vùng Cần Giuộc bằng một cây cầu thay vì bến phà.
Có lẽ rằng tương lai sẽ có vì chỉ cần xây dựng một cây cầu cỡ cầu Thủ Bộ là đủ cho nơi này.

< Trên đường chạy, một đoạn dài chạy sát mép con sông Cần Giuộc, cũng có tên là dòng Rạch Cát.
Vị trí nơi này tại đây.

< Chạy thêm một đoạn thì đến khu dân cư khá đông đúc, có nhánh rẽ để ra phà mới hay ghe sang bên kia nội ô.

< Rồi mình đến ngã 3: quẹo phải là chạy tiếp hương lộ 34 còn rẽ trái là ra bến phà vượt sông Cần Giuộc.
Vị trí nơi này tại đây.

< Mình vào địa phận xã Phước Lại. Phước Lại là một xã thuộc huyện Cần Giuộc, tỉnh Long An.

Xã Phước Lại gồm: 5 ấp (ấp Lũy, ấp Long Bào, ấp Mương Chài, ấp Phước Thới, ấp Tân Thanh).

Xã Phước Lại nằm ở phía Đông huyện Cần Giuộc: Phía Đông giáp xã Hiệp Phước huyện Nhà Bè, Đông Bắc giáp xã Long Hậu, Đông Nam giáp xã Phước Vĩnh Đông, Nam giáp xã Phước Vĩnh Tây, Tây giáp thị trấn Cần Giuộc, Tây Bắc giáp xã Tân Kim, Tây Nam giáp xã Trường Bình.

Theo thống kê năm 2008, xã có diện tích là 50,452 km², dân số: 6.774 người.

< Cầu Rạch Dừa đây, cây cầu nối Phước Lại với xã Long Hậu. Cầu ni toàn bằng sắt chứ không phải lót ván.

< Cầu Rạch Dừa nên tên con sông chắc cũng là Rạch Dừa. Rạch nối sông Cần Giuộc với dòng sông lớn Nhà Bè.

< Sắc tết vẫn còn thể hiện qua lá cờ tổ quốc màu đỏ phất phới tung bay, mới mùng... 7 mà!

< Cuối phần đất Long Hậu là cầu Rạch Dơi, nhiều cầu quá nhỉ - miệt sông nước mà, nhưng vẫn còn thua ở Cà Mau...

< Cầu Rạch Dơi bằng sắt, có chiều dài 128m với bề rộng 3m. Qua cầu này là vào địa phận quận Nhà Bè rồi.
Phía trái là xã Nhơn Đức, còn phải là Long Thới - hai xã giáp ranh.

< Đầu cầu phía Nhà Bè có ngôi chợ buôn bán xôm tụ mà bọn mình từng có dịp ghé. Vậy nhưng hôm nay trễ quá nên không còn gì - lúc này đã hơn 11h.
Vào địa phận TPHCM rồi thì đường rộng hơn, có vạch phân làn ở giữa.

< Loại cây gì đó trổ hoa vàng rực bên đường, cây này có rất nhiều ven Kênh Tẻ, trên đường Trần Xuân Soạn.

< Cờ đỏ vẫn rợp trên địa phận xã Nhơn Đức. 

Nơi này có một dự án lớn là 'Dự án Đường cao tốc Long Thành - Bến Lức (đoạn qua TP. Hồ Chí Minh)' cắt ngang, không biết bao giờ hoàn thành.

Tuyến đường cao tốc ni trong giai đoạn 1 dài 57,8km, rộng 27,5m cho sáu làn xe lưu thông (trong đó có hai làn dừng xe khẩn cấp) với vận tốc 100km/giờ. Trên tuyến đường này xây cầu Bình Khánh dài 3.783,1m (vượt sông Soài Rạp), cầu Phước Khánh dài 3.793,3m (vượt sông Lòng Tàu). Tổng kinh phí đầu tư xây dựng 1,607 tỉ USD.

Bọn mình lại sắt băng ngang một cây cầu...

< Đây chính là cầu Rạch Tôm, một cây cầu sắt nhỏ nhưng lượng xe khá nhiều như bạn thấy.

< Do hồi trước đã đi 'con đường đẹp' Long Thới - Nhơn Đức rồi nên chuyến này bọn mình sẽ đi ngõ khác để vào con lộ lớn Nguyễn Hữu Thọ.
Vậy nên mình cứ chạy thẳng...

< ... Cho đến khi gặp ngã 4 có đường Nguyễn Bính cắt ngang thì rẽ phải (vị trí nơi này ở đây).
Đường ni sẽ chạy ngang khu dân cư mới Nhơn Đức.

< Cây cỏ xanh um với mặt lộ láng lẫy, lại ít xe.

< Vượt cây cầu Bê Tông có tên là cầu Bà Sáu. Cầu thẳng bon nhưng hai đường dẫn lại cong cong như một chữ S ngược.

< Chạy ngang một xóm nhà, vẫn còn treo cờ nước. Ở nhà, mình đã xếp cờ từ mồng 4, vùng ven 'ăn tết' lớn hơn nội thành, hi hi...

< Rợp bóng cây hai bên nên dù nắng gắt, không khí vẫn mát rượi. Rồi mình lại qua tiếp cây cầu nhỏ khác mang tên cầu Bà Chiêm. 'Bà Chiêm' cũng là tên hai cây cầu lớn khác trên đường Nguyễn Hữu Thọ mà bọn mình sắp đến.

< Từ đường Nguyễn Bính, sau khi vào một vòng xoay ở chân cầu thì mình vượt cầu Bà Chiêm với làn đường riêng, bên kia là làn đường ngược lại hướng đi Hiệp Phước.

< Cặp cầu Phước Kiểng kia rồi, cầu này vắt ngang dòng sông Mương Chuối được hợp thành bởi rạch Mương Chuối và rạch Tôm.

< Vào vùng đất đầy nhà cao tầng của Phước Kiểng, bỏ lại sau lưng những vùng quê...

Lúc này đã 11h30, về đến nhà chẳng chòi giữa trưa, kết thúc một chuyến lon con với xứ Cần và cù lao.
Đi cho biết, nhưng thục lòng thì chuyến ni không 'sướng' bằng những chuyến vặt vãnh 3 ngày đầu xuân với điểm đến chỉ là vùng ven thành phố.
'Ven' nhưng nhiều cái đẹp và lạ... nhưng lại đi tong mà không có cách cứu vãn do ổ cứng hư.

Từ ngày mai, mình sẽ lại post tiếp cung nhỏ du hí ngày rằm tháng Giêng, cũng chỉ là vùng ven thôi, trong đó có chùa Bửu Long trong này rằm lớn.

Hết
Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6

Du lịch, GO!

Mồng 7, lết thếch về Cần Giuộc (P6)

(Tiếp theo) - Trong địa phận thành phố HCM: hương lộ 34 là tuyến đường nối khu công nghiệp Hiệp Phước vào nội thành Sàigòn dài 16km.

< Vẫn chạy trên hương lộ 34, mình rời địa phận xã Đông Thạnh vào xã Phước Vĩnh Tây kề cận.

Trong kế hoạch 'Phát triển Thành phố hướng ra biển Đông', Ủy ban nhân dân thành phố đã có kế hoạch xây dựng mở rộng tuyến đường trên với lộ giới 60m. Tuyến đường này sẽ được kéo dài xuyên qua nội thành nối liền với các huyện Hóc Môn, Củ Chi. Đây là trục lộ Nam - Bắc quan trọng của thành phố trong tương lai.

< Đường thẳng tắp, đoạn trước qua khu phố láng bê tông thì đoạn này được láng nhựa.

Với chương trình dự án như khu chế xuất Tân Thuận, tuyến đường Bắc Nhà Bè - Nam Bình Chánh (đại lộ Nguyễn Văn Linh), Khu đô thị mới Nam Sài Gòn, Khu công nghiệp cơ bản Hiệp Phước, chương trình nạo vét sông Soài Rạp... đã được lần lượt thực hiện từng phần trong nhiều năm qua sẽ tạo nên một hệ thống dự án nối kết nhau, thúc đẩy thành phố Hồ Chí Minh mở rộng về hướng Nam và Đông Nam đến tận Cần Giờ, giúp thành phố phát triển ra biển Đông, phù hợp với xu hướng phát triển đô thị hiện nay của thế giới là thành phố phải vươn ra biển.

< Cái gì phía trước vậy nhỉ, trụ cao thế? Công trình xây dựng?

Hương lộ 34 nếu được mở rộng sẽ giúp hàng hóa từ TPHCM - Long An thông thương nhanh hơn và tăng tốc độ phát triển các xã vùng xa của huyện Nhà Bè. Tuy nhiên, để tiến triển tốt thì cần có sự đồng thuận của tỉnh bạn. Vậy nhưng theo bạn thấy: giao thông ở Long An vẫn còn rất khó khăn... nên mở rộng có lẽ vẫn còn là điều ước.

< Hóa ra đây là cây cầu có tên là cầu Ông Chuồn. Đây là cây cầu thuộc loại dây văng nhỏ với hai dàn giằn đầu cầu. Kết cấu thép, sàn lót ván dài gần trăm mét, khá vững chãi.

Do vậy, nếu bạn tinh ý sẽ thấy đoạn hương lộ 34 từ cầu Rạch Dơi (thuộc xã Long Thới và Nhơn Đức - huyện Nhà Bè - TPHCM) có bề rộng gần gấp đôi so với bề rộng đường này trong địa phận Cần Giuộc. Thôi thì, hương lộ 34 hiện nay vẫn chạy tốt và làm tròn chức năng của nó cũng là điều vui mừng rồi.

< Cả bên này lẫn bên kia cầu đều thuộc xã Phước Vĩnh Tây. Phước Vĩnh Tây là một xã thuộc huyện Cần Giuộc, tỉnh Long An, Việt Nam. Xã Phước Vĩnh Tây gồm: 3 ấp (ấp 1, ấp 2, ấp 3).
Xã Phước Vĩnh Tây có diện tích: 50,452 km2, dân số: 6.774 người. Cạnh đó, phía Đông là xã Phước Vĩnh Đông hướng ra sông Nhà Bè.

< Trưa nắng nhưng không quá gắt như trong đỉnh hè, lúc này đã 10h30 ngày mồng 7 tết... và bọn mình đang 'Tiến về Sàigòn' sau khi lông bông một phát đi Long Hựu.

< Hai đứa nhỏ cười toét khi nửa kia ngoáy lại chộp tấm ảnh, hai bé khăn quàng đỏ vừa tan học về đây.

< Chạy sáng giờ khá rêm người nên nhác thấy căn nhà bán vật liệu xây dựng nhưng đóng cửa, mình tấp lại nghỉ chân. Hiên nhà có hai bàn đá và chiếc ghế đá mát rượi - sướng nha!

Ngồi nghỉ, nhìn trời đất. Bên kia đường có một anh thanh niên trẻ cặm cụi chất lên xe một bó lớn những cành cây, xong việc thì anh ta qua bên này ngồi trước mái hiên.
Nửa kia hỏi: 'Cắt cây về làm củi hả em?'. Anh chàng cười, chậm rãi: 'Bây giờ thì còn ai xài bếp củi đâu, mấy cây đó dùng làm thuốc phát miễn phí trong chùa ạ. Cô chú không phải người vùng này?'.

Vậy là câu chuyện rôm rả từ chuyện chiếc Win, chuyện đi phượt, chuyện cuộc sống của dân Cần Giuộc... Nói chung là đủ thứ chuyện.

Nhờ vậy, mình cũng được biết là trước kia, những người canh giữ đồn Rạch Cát đã moi dưới nền đất lên rất nhiều khối chì lớn (chả biết khi xây dựng, người Pháp dằn chì dưới móng làm gì nhưng rất nhiều) và đem bán tất theo kiểu 'Hàng cẩm lai, bán ve chai' như lời anh bạn trẻ.
Điều này khiến ngày nay, những tầng hầm đồn lún sụp gây nguy hiểm cho người tham quan. Có lẽ vì vậy nên đơn vị hiện tại đang quản lý buộc phải 'cấm cửa' để giữ an toàn, thật tiếc một di tích đã tồn tại bao năm qua nhưng không thể khơi mở cho người chiêm ngưỡng để nhìn thấy lịch sử qua hiện vật.

< Ngồi tán một hồi rồi bọn mình từ giã anh chàng dễ mến và lại lên đường. Chỉ sau một đoạn vài cây số thì lại đến cầu, đây là cầu Rạch Ván (HL12) (K8+064) với kết cấu thép, sàn lót ván - đã được sửa chữa đã dặm đinh nẹp gỗ mặt cầu vào ngày 18/05/2013. Các cây cầu nhỏ thế này ở Long An chắc đến số trăm nên việc tu bổ - sửa chữa chắc mệt cầm canh. Vậy nhưng sở GTVT Long An vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ này.
Cầu ni là cầu sắt, hổng văng dây. À lộn, dây văng.

< Qua cầu này là mình đã vào địa phận địa phận thị trấn Cần Giuộc.

Thị trấn Cần Giuộc được con sông cùng tên cắt đôi chia vùng thị tứ này ra làm 2 phần: phần chính bên cánh tả ngạn sông, phần phụ bên mạn hữu.

Sông là đầu nguồn sự sống, tuy nhiên sẽ thuận tiện hơn cho việc giao thông nếu kết nối được hai vùng Cần Giuộc bằng một cây cầu thay vì bến phà.
Có lẽ rằng tương lai sẽ có vì chỉ cần xây dựng một cây cầu cỡ cầu Thủ Bộ là đủ cho nơi này.

< Trên đường chạy, một đoạn dài chạy sát mép con sông Cần Giuộc, cũng có tên là dòng Rạch Cát.
Vị trí nơi này tại đây.

< Chạy thêm một đoạn thì đến khu dân cư khá đông đúc, có nhánh rẽ để ra phà mới hay ghe sang bên kia nội ô.

< Rồi mình đến ngã 3: quẹo phải là chạy tiếp hương lộ 34 còn rẽ trái là ra bến phà vượt sông Cần Giuộc.
Vị trí nơi này tại đây.

< Mình vào địa phận xã Phước Lại. Phước Lại là một xã thuộc huyện Cần Giuộc, tỉnh Long An.

Xã Phước Lại gồm: 5 ấp (ấp Lũy, ấp Long Bào, ấp Mương Chài, ấp Phước Thới, ấp Tân Thanh).

Xã Phước Lại nằm ở phía Đông huyện Cần Giuộc: Phía Đông giáp xã Hiệp Phước huyện Nhà Bè, Đông Bắc giáp xã Long Hậu, Đông Nam giáp xã Phước Vĩnh Đông, Nam giáp xã Phước Vĩnh Tây, Tây giáp thị trấn Cần Giuộc, Tây Bắc giáp xã Tân Kim, Tây Nam giáp xã Trường Bình.

Theo thống kê năm 2008, xã có diện tích là 50,452 km², dân số: 6.774 người.

< Cầu Rạch Dừa đây, cây cầu nối Phước Lại với xã Long Hậu. Cầu ni toàn bằng sắt chứ không phải lót ván.

< Cầu Rạch Dừa nên tên con sông chắc cũng là Rạch Dừa. Rạch nối sông Cần Giuộc với dòng sông lớn Nhà Bè.

< Sắc tết vẫn còn thể hiện qua lá cờ tổ quốc màu đỏ phất phới tung bay, mới mùng... 7 mà!

< Cuối phần đất Long Hậu là cầu Rạch Dơi, nhiều cầu quá nhỉ - miệt sông nước mà, nhưng vẫn còn thua ở Cà Mau...

< Cầu Rạch Dơi bằng sắt, có chiều dài 128m với bề rộng 3m. Qua cầu này là vào địa phận quận Nhà Bè rồi.
Phía trái là xã Nhơn Đức, còn phải là Long Thới - hai xã giáp ranh.

< Đầu cầu phía Nhà Bè có ngôi chợ buôn bán xôm tụ mà bọn mình từng có dịp ghé. Vậy nhưng hôm nay trễ quá nên không còn gì - lúc này đã hơn 11h.
Vào địa phận TPHCM rồi thì đường rộng hơn, có vạch phân làn ở giữa.

< Loại cây gì đó trổ hoa vàng rực bên đường, cây này có rất nhiều ven Kênh Tẻ, trên đường Trần Xuân Soạn.

< Cờ đỏ vẫn rợp trên địa phận xã Nhơn Đức. 

Nơi này có một dự án lớn là 'Dự án Đường cao tốc Long Thành - Bến Lức (đoạn qua TP. Hồ Chí Minh)' cắt ngang, không biết bao giờ hoàn thành.

Tuyến đường cao tốc ni trong giai đoạn 1 dài 57,8km, rộng 27,5m cho sáu làn xe lưu thông (trong đó có hai làn dừng xe khẩn cấp) với vận tốc 100km/giờ. Trên tuyến đường này xây cầu Bình Khánh dài 3.783,1m (vượt sông Soài Rạp), cầu Phước Khánh dài 3.793,3m (vượt sông Lòng Tàu). Tổng kinh phí đầu tư xây dựng 1,607 tỉ USD.

Bọn mình lại sắt băng ngang một cây cầu...

< Đây chính là cầu Rạch Tôm, một cây cầu sắt nhỏ nhưng lượng xe khá nhiều như bạn thấy.

< Do hồi trước đã đi 'con đường đẹp' Long Thới - Nhơn Đức rồi nên chuyến này bọn mình sẽ đi ngõ khác để vào con lộ lớn Nguyễn Hữu Thọ.
Vậy nên mình cứ chạy thẳng...

< ... Cho đến khi gặp ngã 4 có đường Nguyễn Bính cắt ngang thì rẽ phải (vị trí nơi này ở đây).
Đường ni sẽ chạy ngang khu dân cư mới Nhơn Đức.

< Cây cỏ xanh um với mặt lộ láng lẫy, lại ít xe.

< Vượt cây cầu Bê Tông có tên là cầu Bà Sáu. Cầu thẳng bon nhưng hai đường dẫn lại cong cong như một chữ S ngược.

< Chạy ngang một xóm nhà, vẫn còn treo cờ nước. Ở nhà, mình đã xếp cờ từ mồng 4, vùng ven 'ăn tết' lớn hơn nội thành, hi hi...

< Rợp bóng cây hai bên nên dù nắng gắt, không khí vẫn mát rượi. Rồi mình lại qua tiếp cây cầu nhỏ khác mang tên cầu Bà Chiêm. 'Bà Chiêm' cũng là tên hai cây cầu lớn khác trên đường Nguyễn Hữu Thọ mà bọn mình sắp đến.

< Từ đường Nguyễn Bính, sau khi vào một vòng xoay ở chân cầu thì mình vượt cầu Bà Chiêm với làn đường riêng, bên kia là làn đường ngược lại hướng đi Hiệp Phước.

< Cặp cầu Phước Kiểng kia rồi, cầu này vắt ngang dòng sông Mương Chuối được hợp thành bởi rạch Mương Chuối và rạch Tôm.

< Vào vùng đất đầy nhà cao tầng của Phước Kiểng, bỏ lại sau lưng những vùng quê...

Lúc này đã 11h30, về đến nhà chẳng chòi giữa trưa, kết thúc một chuyến lon con với xứ Cần và cù lao.
Đi cho biết, nhưng thục lòng thì chuyến ni không 'sướng' bằng những chuyến vặt vãnh 3 ngày đầu xuân với điểm đến chỉ là vùng ven thành phố.
'Ven' nhưng nhiều cái đẹp và lạ... nhưng lại đi tong mà không có cách cứu vãn do ổ cứng hư.

Từ ngày mai, mình sẽ lại post tiếp cung nhỏ du hí ngày rằm tháng Giêng, cũng chỉ là vùng ven thôi, trong đó có chùa Bửu Long trong này rằm lớn.

Hết
Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6

Du lịch, GO!
Đọc thêm..